Sáng trên eo biển Bass có một màu rất khác.
Không phải thứ ánh sáng rực rỡ của
thành phố, cũng không phải ánh nắng vàng quen thuộc trên các bãi biển nước Úc.
Nó nhạt hơn, lạnh hơn, phẳng hơn. Từ boong phà Spirit of Tasmania, phía
sau là đại lục Úc đang lùi dần, phía trước là Tasmania – hòn đảo được nhiều
người gọi bằng cái tên rất đẹp: đảo ngọc. Những chiếc RV nằm yên trong
khoang xe của phà. Cả đoàn vừa ngủ qua một đêm trên biển. Và khi bình minh hiện
lên, một chặng đường mới bắt đầu.
Nhưng để đến được khoảnh khắc ấy,
hành trình không đi thẳng. Nó cố tình đi vòng. Vòng qua Bendigo của cơn sốt
vàng, qua Bordertown với hồ muối hồng và kangaroo trắng, qua Hahndorf mang linh
hồn nước Đức giữa Nam Úc, qua Adelaide thanh lịch, qua Monarto Safari Park,
Robe, Mount Gambier, Warrnambool, Great Ocean Road, Melbourne – rồi mới đổi
nhịp sang RV, đưa cả người và xe vượt biển đến Tasmania.
Đó là lý do chương trình này không
giống một tuyến Úc thông thường. Caravan Úc AU901.19 – Melbourne – Adelaide
– Tasmania là hành trình 19 ngày 18 đêm, kết hợp xe tự lái SUV trên
đại lục và RV/motorhome trên đảo Tasmania, đi qua những lớp trải nghiệm rất
rộng: vàng, thiền, tốc độ, rượu vang, biển, núi lửa cổ, khoáng nóng, cung đường
ven đại dương, phà xuyên eo biển, rừng nguyên sinh, di sản nhà tù, địa chất kỳ
vĩ, hải sản, động vật hoang dã và những đêm campsite đúng chất caravan.
Nếu phải gọi tên tinh thần của
chuyến đi này, có lẽ đó là một cuộc viễn chinh mềm. Không khắc nghiệt
như đi vào sa mạc. Không lạnh đến cực độ như săn aurora. Nhưng nó có độ dài, có
chiều sâu, có nhiều lần chuyển cảnh mạnh và có cái cảm giác rất đã của một
người đi đường: hôm nay xuống mỏ vàng, ngày mai đứng trước hồ muối hồng; hôm
sau nữa ăn ở chợ hơn 150 năm tuổi, rồi lại ngâm mình trong khoáng nóng sát
biển; vài ngày sau, xe men theo Great Ocean Road; rồi cuối cùng, cả đoàn ngủ
trên phà, tỉnh dậy ở Tasmania và sống cùng RV giữa rừng.
Bendigo
– nơi vàng nằm dưới đất, còn ký ức nằm trên từng mặt tiền phố cổ
Nhiều hành trình Úc bắt đầu bằng
Melbourne, Sydney hay Gold Coast. Chuyến này chọn một lối vào khác: Bendigo.
Bendigo không phô trương như các đô
thị lớn, nhưng lại có một kiểu hào quang rất riêng – hào quang của vàng. Lịch
sử địa phương ghi nhận vàng được phát hiện tại Bendigo vào tháng 9/1851, kéo
theo cơn sốt vàng thu hút hàng chục nghìn người đào vàng đến khu vực này chỉ
trong thời gian ngắn. Nguồn của cải ấy để lại cho Bendigo một quần thể kiến
trúc thời Victoria rất giàu dấu ấn.
Điểm thú vị là hành trình không chỉ
kể về vàng bằng bảo tàng hay câu chuyện. Nó đưa du khách xuống lòng đất.
Central Deborah Gold Mine cho phép khách tham quan xuống độ sâu 61 m dưới mặt
đất, đội mũ bảo hộ, đi trong đường hầm và cảm nhận không gian làm việc của
những người thợ mỏ xưa. Đây không phải kiểu tham quan “đứng ngoài nhìn vào”.
Không khí trong hầm, độ sâu, ánh sáng, vách đá, tiếng bước chân vang lên trong
không gian hẹp – tất cả khiến câu chuyện cơn sốt vàng trở nên có thân nhiệt và
có trọng lượng hơn.
Ngay tại Bendigo, chương trình còn
đưa đoàn đến Đại Bảo Tháp Từ Bi và Hòa Bình. Công trình này được giới
thiệu là bảo tháp Phật giáo lớn nhất thế giới phương Tây, cao gần 50 m, rộng 50
m ở phần đế, đồng thời là nơi lưu giữ nhiều thánh vật, trong đó có Tượng Phật
Ngọc cho Hòa bình Thế giới.
Bendigo vì thế mở đầu hành trình
bằng hai cảm giác tưởng như trái ngược: một bên là lòng đất của cơn sốt vàng,
một bên là không gian tĩnh tại của bảo tháp. Một bên là khát vọng làm giàu của
thế kỷ 19, một bên là sự an tĩnh và chiêm nghiệm. Đặt cạnh nhau, chúng làm cho
ngày đầu tiên có chiều sâu lạ: nước Úc không chỉ có biển và thành phố hiện đại;
nước Úc còn có những lớp lịch sử nằm rất sâu dưới mặt đường.
Hồ
muối hồng, kangaroo trắng và cú chuyển màu về phía Nam Úc
Rời Bendigo, xe hướng về Bordertown.
Cung đường nối Victoria với Nam Úc không cần quá nhiều tiếng ồn. Nó là đoạn mở
rộng không gian: đường dài hơn, chân trời xa hơn, nhịp caravan bắt đầu hiện ra
rõ hơn trong những lần dừng xe, nói chuyện qua bộ đàm, ghé trạm nghỉ và nhìn
cảnh quan đổi màu ngoài cửa kính.
Ở chặng này, chương trình nhấn vào
hai điểm rất “visual”: hồ muối hồng và kangaroo trắng. Với một
bài blog, có thể gọi đây là đoạn hành trình dành cho mắt. Màu hồng của hồ muối
luôn có sức hút mạnh, nhất là khi đặt giữa không gian khô, phẳng và rộng của
nước Úc. Cảnh không quá nhiều chi tiết, nhưng chính sự tối giản ấy tạo nên
những khung hình rất ấn tượng.
Bordertown lại thêm một điểm nhấn
hiếm: công viên động vật hoang dã nơi du khách có thể nhìn thấy những chú kangaroo
trắng quý hiếm theo nội dung chương trình. Ở Úc, kangaroo là biểu tượng
quen thuộc. Nhưng kangaroo trắng đem lại cảm giác khác – vừa lạ, vừa mong manh,
vừa như một “bất ngờ nhỏ” mà hành trình cố tình cất dành ở vùng biên giữa hai
bang.
Đêm ở Bordertown không cần náo
nhiệt. Nó giống một dấu phẩy trước khi tuyến đường bứt tốc về Adelaide.

Hahndorf
– mùi bánh, dâu chín và một góc Đức giữa Nam Úc
Một điều rất hay của hành trình là cách nó đổi không khí liên tục. Từ mỏ vàng
và hồ muối, xe bất ngờ đưa đoàn đến Hahndorf – ngôi làng cổ của người
Đức trong vùng Adelaide Hills.
Hahndorf được Visit Adelaide Hills
giới thiệu là khu định cư Đức còn tồn tại lâu đời nhất nước Úc, cách
Adelaide khoảng 25 phút lái xe, vẫn giữ rõ hương vị Đức qua các tiệm bánh, nhà
hàng, quán rượu, cửa hàng đặc sản và kiến trúc trên trục phố chính.
Ở Hahndorf, nhịp đi nên chậm. Đi bộ
dưới hàng cây, nhìn các bảng hiệu gỗ, ghé Beerenberg Farm để hái dâu, rồi để
mùi lavender kéo mình sang một nhịp khác. Đây không phải điểm đến khiến người
ta choáng ngợp. Nó làm người ta vui. Kiểu vui nhẹ nhàng của một buổi sáng đẹp,
khi tay còn vương mùi dâu chín, máy ảnh đầy ảnh xinh và trong bụng đã bắt đầu
thèm một bữa trưa kiểu Đức.
Chặng này còn có The Bend
Motorsport Park, một trường đua lớn của Úc, tạo nên sự đối lập rất thú vị:
vừa rời khỏi làng cổ Đức thơm mùi bánh và lavender, đoàn đã chạm vào không khí
tốc độ. Chính những chuyển cảnh như vậy làm bài toán 19 ngày không bị đều. Hành
trình dài nhưng không lê thê, vì mỗi đoạn lại có một tính cách riêng.

Adelaide
– thành phố để đi bộ, ăn chậm và nhìn kỹ
Adelaide không cần tạo kịch tính.
Thành phố này hợp với một ngày đi bộ.
Chợ Trung Tâm Adelaide là điểm bắt
đầu rất tốt cho một ngày như vậy. Trang chính thức của Adelaide Central Market
cho biết khu chợ được thành lập từ năm 1869, hiện là một trung tâm ẩm
thực – văn hóa với hơn 70 gian hàng. Với những người thích cảm giác địa phương,
chợ luôn là nơi dễ “đọc” một thành phố nhất: người ta ăn gì, mua gì, trò chuyện
ra sao, thích mùi vị nào, sống nhanh hay chậm.
Từ chợ, đoàn có thể tiếp tục sang State
Library of South Australia, nơi có phòng đọc Mortlock cổ kính. State
Library cho biết Mortlock Chamber, trước đây là Jervois Wing, mở cửa từ năm 1884
với vai trò là nơi đặt Public Library, Museum và Art Gallery. Không gian này
thường được ví như một thư viện bước ra từ phim cổ điển: tầng gỗ, lan can, ánh
sáng, sách, mái vòm, cảm giác trang nghiêm mà vẫn rất lãng mạn.
Rundle Mall đem Adelaide về nhịp mua
sắm hiện đại hơn, còn Adelaide Botanic Garden đưa thành phố trở lại với khoảng
xanh. Ngày ở Adelaide không có một “cú nổ” quá mạnh, nhưng cần thiết. Nó cho hành
trình một khoảng nghỉ văn hóa trước khi xe rời thành phố để đi về phía biển,
safari và những vùng đất hoang dã hơn.

Monarto
và Robe – từ thảo nguyên mở đến thị trấn biển giấu mình
Sáng rời Adelaide, hành trình bước
sang một chất khác. Monarto Safari Park là điểm dừng khiến người ta có
cảm giác đang rời nước Úc đô thị để bước vào một không gian rộng hơn, hoang dã
hơn. Trang chính thức của Monarto cho biết đây là safari experience lớn nhất
ngoài châu Phi, rộng hơn 1.500 ha và có hơn 50 loài động vật bản địa
và ngoại lai.
Cái hay của Monarto là không gian
mở. Động vật không bị đặt trong những khung nhìn quá hẹp. Xe bus chuyên dụng
đưa khách đi qua các khu vực rộng, nơi hươu cao cổ, tê giác, sư tử và nhiều
loài khác hiện ra trong khung cảnh gần với thảo nguyên hơn là vườn thú truyền
thống. Sau những ngày thành phố và di sản, đây là một cú thở rộng.
Rồi đoàn về Robe.
Robe là kiểu thị trấn biển không cần
phải nổi tiếng toàn cầu để trở nên đáng nhớ. Những vách đá, bãi biển xanh, các
công trình đá sa thạch, nhịp sống chậm và không khí cảng cổ tạo nên một buổi
tối rất hợp để nghỉ. Sau một ngày dài, Robe không yêu cầu du khách phải làm gì
nhiều. Chỉ cần đến nơi, đi dạo một chút, nghe gió biển và để cơ thể tự biết
rằng mình đang ở rất xa thành phố.

Mount
Gambier – hồ xanh trên miệng núi lửa, rồi khoáng nóng bên biển
Từ Robe, xe đi về phía Mount
Gambier – vùng đất của những miệng núi lửa cổ và hồ nước có màu sắc kỳ lạ.
Chương trình chọn Apex Lookout để ngắm Blue Lake, hồ nước nằm
trong miệng núi lửa cổ và nổi tiếng bởi màu xanh thẳm thay đổi theo mùa. Đây là
một trong những cảnh quan khiến người ta dễ lặng vài giây trước khi đưa máy lên
chụp.
Cái đẹp ở Blue Lake không chỉ là màu
nước. Nó là cảm giác đứng trên cao nhìn xuống một lòng chảo xanh sâu, hiểu rằng
cảnh quan mình đang ngắm đã được tạo nên bởi địa chất, thời gian và những
chuyển động rất lâu của Trái Đất. Sau nhiều ngày nói về vàng, chợ, làng cổ và
safari, Mount Gambier kéo hành trình về với tầng sâu hơn của thiên nhiên.
Chiều đến Warrnambool, chương
trình chuyển từ địa chất sang phục hồi năng lượng bằng Deep Blue Hot Springs.
Một ngày lái xe dài luôn cần một đoạn xả. Khoáng nóng làm được điều đó rất tốt:
nước ấm, hơi nước, da thịt thả lỏng, biển ở gần, cơ thể như được trả lại sức
sau nhiều giờ trên đường.
Ngày kế tiếp ở Warrnambool lại đi
theo hướng địa phương hơn: Allansford Cheese World and Museum, cà phê, phô mai,
câu chuyện ngành sữa. Đây là kiểu điểm dừng “nhỏ mà có duyên”. Không nhất thiết
phải hùng vĩ. Một hành trình dài cần những ngày như vậy để cân bằng lại nhịp.

Great
Ocean Road – đoạn đường mà đại dương tự viết lời thoại
Đến ngày thứ chín, toàn bộ phần đại
lục như được dồn vào một cao trào: Great Ocean Road.
Cung đường này quá nổi tiếng, nhưng
vẫn đáng để đi. Không phải vì cái tên, mà vì cảm giác khi xe thật sự nhập vào
đường ven biển: một bên là vách đá, một bên là Nam Đại Dương, gió mạnh, sóng
trắng, đường uốn lượn, cảnh quan liên tục mở ra.

Loch Ard Gorge là một trong những điểm dừng đẹp và giàu câu chuyện nhất
trên Shipwreck Coast. Great Ocean Road Coast and Parks Authority mô tả nơi đây
là một trong những điểm có giá trị cảnh quan và lịch sử nổi bật, chỉ cách
Twelve Apostles vài phút. Những vách đá vôi ôm lấy bãi biển nhỏ, nước xanh, cát
vàng và câu chuyện đắm tàu khiến Loch Ard Gorge không chỉ đẹp, mà còn có chút
ám ảnh.

Rồi đến Twelve Apostles.
Parks Victoria giới thiệu Twelve Apostles Marine National Park là khu vực nằm
dọc Great Ocean Road, nơi những khối đá vôi ngoài khơi trở thành hình ảnh biểu
tượng của bờ biển Victoria. Dù tên gọi là “12 vị thánh tông đồ”, số lượng cột
đá thực tế thay đổi theo thời gian vì xói mòn. Chính điều đó làm nơi này đẹp
theo một cách mong manh: chúng đứng đó, kiêu hãnh trước sóng, nhưng không bất
tử.

Đêm ở Apollo Bay là một kết thúc vừa
phải cho ngày Great Ocean Road. Không cần kéo về Melbourne ngay. Ngủ lại một
thị trấn ven vịnh cho phép hành trình giữ được dư âm của biển: sóng vẫn còn
trong tai, gió vẫn còn trên áo, và những khối đá vôi vẫn còn trong trí nhớ.
Melbourne
– một khoảng dừng văn hóa trước khi đổi sang RV
Từ Apollo Bay, xe băng qua rừng
Otway để trở lại Melbourne. Sau nhiều ngày thiên nhiên, Melbourne đưa
đoàn về với phố xá, ánh đèn, nhịp sống nghệ thuật và sự đa văn hóa.

Flinders Street Station, Federation
Square, St Patrick’s Cathedral, Queen Victoria Market, Crown Casino, khu cầu
cảng về đêm – những điểm này tạo nên một Melbourne rất dễ nhận diện: cổ kính
nhưng không cũ, sáng tạo nhưng không quá phô, năng động nhưng vẫn có những góc
chậm cho người thích đi bộ.

Ngày thứ 12 là một điểm rẽ. Một phần
đoàn có thể kết thúc chặng đại lục và bay về Việt Nam. Nhóm tiếp tục Tasmania
bắt đầu một nghi thức rất caravan: trả xe ô tô, nhận RV/motorhome, đi
siêu thị chuẩn bị thực phẩm, rồi đưa xe ra cảng Geelong để lên Spirit of
Tasmania.
Spirit of Tasmania tự giới thiệu là
dịch vụ phà nối Tasmania với đại lục Úc, cho phép vận chuyển hành khách cùng
phương tiện như ô tô, caravan và xe tải. Với hành trình này, đó không chỉ là
phương tiện. Đó là cánh cửa.
Lúc phà rời bến, hành trình đổi tính
chất. Không còn là road trip đại lục nữa. Đó là một cuộc vượt biển để bắt đầu
đời sống RV trên đảo.
Tasmania
– tỉnh dậy ở một nước Úc khác
Buổi sáng, phà cập Devonport. Những
chiếc RV lăn bánh xuống đảo. Tasmania mở ra không ồn ào.
Không khí ở đây khác. Lạnh hơn một
chút, trong hơn một chút, thưa hơn một chút. Và có lẽ chính cái “ít hơn” ấy làm
Tasmania trở nên đặc biệt. CSIRO ghi nhận khu vực Kennaook/Cape Grim ở Tasmania
có một trong những nguồn không khí sạch nhất thế giới, nhờ vị trí hứng luồng
không khí đi qua Nam Đại Dương rộng lớn. Dù hành trình không nhất thiết ghé
Cape Grim, chi tiết ấy vẫn nói lên điều nhiều người cảm nhận khi đến Tasmania:
không khí nơi này có một độ trong rất riêng.
Điểm dừng đầu là Launceston
và Cataract Gorge. Hẻm núi nằm sát thành phố, nhưng lại tạo cảm giác như
bước thẳng vào thiên nhiên. Cầu treo, vách đá, dòng South Esk, công viên, những
chú công thong thả đi lại, ghế treo chairlift băng qua thung lũng – mọi thứ
khiến ngày đầu Tasmania có vẻ đẹp vừa dễ tiếp cận vừa rất ngoạn mục.

Đêm ở BIG4 Launceston Holiday Park là đêm đầu tiên với RV trên đảo. Đây là đoạn mà hành trình thật sự chuyển từ “đi tour” sang “sống trên đường”. Cắm điện, cấp nước, sắp xếp đồ, chuẩn bị bữa tối, mở vang Tasmania, ngồi dưới trời sao Nam Bán Cầu. Những thao tác tưởng nhỏ ấy lại làm nên chất caravan.

Mount
Field – dâu, suối, thác và tiếng thú hoang ban đêm
Từ Launceston, xe hướng về Westerway
Raspberry Farm rồi vào Mount Field National Park. Một ngày rất Tasmania:
trái cây, thung lũng, rừng nguyên sinh, thác nước và campsite.
Ở Westerway, du khách tự tay hái
dâu, ăn kem trái cây, uống cà phê, mua mứt. Đó là kiểu trải nghiệm không cần
kịch tính nhưng rất dễ thương. Những quả berries chín mọng, màu đỏ rực trên
tay, mùi mứt, vị chua ngọt, không khí nông trại – chúng khiến hành trình dài có
thêm một đoạn mềm.
Rồi RV vào sâu hơn trong Mount
Field. Công viên quốc gia này nổi tiếng với Russell Falls, rừng dương
xỉ, cây cổ thụ và những lối đi xanh ẩm. Đêm ở Mount Field Campground có thể là
một trong những đêm “caravan” nhất chuyến: nấu ăn bên xe, nghe tiếng suối, nhìn
rừng tối dần, và nếu may mắn, bắt gặp wombat hay wallaby xuất hiện khi đêm
xuống.
Không cần ánh đèn thành phố. Không
cần khách sạn sang. Chỉ cần RV, một bữa tối tự chuẩn bị, rừng và tiếng gió. Đó
là một dạng xa xỉ khác.

Port
Arthur – khi thiên nhiên đẹp đến đâu cũng không xóa được lịch sử
Ngày tiếp theo đưa đoàn rời rừng để
đi về bán đảo Tasman. Trên đường, Tessellated Pavement xuất hiện như một
trò đùa tinh xảo của địa chất: những phiến đá nứt thành ô vuông, ô chữ nhật,
phẳng như nền gạch lát sát mép sóng. Đẹp lạ. Khó tin. Và rất hợp để dừng lâu
một chút.

Nhưng trọng tâm cảm xúc của ngày này
là Port Arthur Historic Site.

UNESCO công nhận Australian Convict
Sites là Di sản Thế giới, đại diện cho những ví dụ còn tồn tại tốt nhất về hệ
thống lưu đày tù nhân quy mô lớn và quá trình mở rộng thuộc địa bằng lao động
tù nhân; Port Arthur là một trong các địa điểm thuộc danh sách này. Trang chính
thức của Port Arthur cũng giới thiệu đây là một convict site được UNESCO công
nhận.
Port Arthur không phải nơi để đi quá
nhanh. Những tàn tích đá sa thạch, bãi cỏ, vịnh biển, nhà tù cũ, nhà thờ đổ
mái, câu chuyện về tù nhân và thuộc địa – tất cả tạo ra một lớp trầm rất rõ.
Thiên nhiên ở đây rất đẹp, nhưng cái đẹp ấy không làm lịch sử nhẹ đi. Ngược
lại, nó khiến lịch sử càng vang hơn: một nơi từng giam giữ, trừng phạt và định
hình số phận con người lại nằm giữa khung cảnh biển trời gần như thanh bình.
Đêm ở Port Arthur Holiday Park vì
vậy có thể là một đêm nhiều suy nghĩ. BBQ, vang đỏ, không gian rộng nhìn ra
vịnh Stewarts, xe RV nằm yên sau một ngày dài. Người ta có thể kể chuyện vui,
nhưng trong lòng vẫn còn dư âm của những bức tường đá.
Tasman
Peninsula – đại dương gầm trong đá
Từ Port Arthur về Hobart, hành trình
còn dành một ngày cho những hiện tượng địa chất của bán đảo Tasman: Tasman
Arch, Devil’s Kitchen, Blow Hole và hải sản Dunalley.
Ở đây, thiên nhiên không mềm. Nó
đục, khoét, bào mòn, phá vỡ và tạo hình. Tasman Arch như một vòm cầu đá
khổng lồ. Devil’s Kitchen là vực sâu nơi sóng đập vào vách đá tạo tiếng
gầm. Blow Hole phun nước qua khe đá khi sóng đủ mạnh. Đây là những cảnh
quan khiến người ta thấy đại dương không chỉ đẹp; đại dương cũng có sức mạnh.

Sau đá và sóng là Dunalley
với hàu sữa, tôm, cá, mực địa phương. Hải sản Tasmania có tiếng vì độ tươi và
hương vị lạnh sạch. Một bữa trưa bên đường, RV đậu rộng rãi, cả đoàn cùng ăn
hải sản vừa đánh bắt – chi tiết này rất đời, rất ngon và rất đáng nhớ. Không
phải cao lương mỹ vị kiểu xa hoa, mà là vị biển đúng lúc, đúng chỗ.

Chiều về Hobart, trả RV. Có
lẽ đây là khoảnh khắc hơi tiếc. Sau vài ngày, chiếc RV không còn là phương
tiện. Nó là căn phòng nhỏ, bếp nhỏ, chỗ cất đồ, nơi trú mưa, nơi mọi người ngồi
nói chuyện, nơi đã đưa cả đoàn qua rừng, vịnh, nhà tù cổ và các bờ đá dữ dội.
Trả xe cũng giống như khép một chương của hành trình.
Hobart
– thành phố nhỏ dưới bóng núi lớn
Hobart không ồn ào. Thành phố này có
cảng, đồi, các khu phố cổ, Salamanca, sông Derwent và một ngọn núi đứng phía
sau như phông nền khổng lồ.
Kunanyi / Mount Wellington cao 1.271 m trên Hobart, theo Discover Tasmania; từ
đây có thể nhìn toàn cảnh thành phố, sông Derwent và vùng Nam Tasmania. Lên
đỉnh núi vào một ngày có mây là một trải nghiệm rất đặc biệt. Thành phố ở dưới
nhỏ lại. Sông uốn quanh. Đại dương xa hơn. Mây bay ngang tầm mắt. Gió mạnh.
Nhiệt độ có thể đổi rất nhanh. Mọi thứ làm Hobart trông như một thành phố được
đặt giữa thiên nhiên chứ không phải một đô thị cố gắng tách khỏi thiên nhiên.

Ngày cuối ở Hobart vì thế không cần
quá nhiều điểm. Một vòng city tour, Salamanca, bến cảng, Mount Wellington, rồi
gala dinner. Sau 19 ngày, bữa tối chia tay không còn là một mục trong lịch
trình. Nó là lúc các câu chuyện bật ra liên tục: ngày xuống mỏ vàng, ảnh bên hồ
hồng, bữa dâu ở Hahndorf, buổi ngâm khoáng nóng, gió ở Twelve Apostles, đêm
trên phà, lần đầu lái RV ở Tasmania, campsite Mount Field, Port Arthur, hàu
Dunalley.
Một hành trình dài luôn tạo ra thứ
mà chuyến đi ngắn khó có: tình đồng đội. Đi cùng nhau đủ lâu để biết ai thích
ngồi xe nào, ai pha cà phê ngon, ai hay quên đồ, ai chụp ảnh đẹp, ai kể chuyện
vui, ai luôn là người mở bản đồ. Caravan không chỉ nối điểm đến. Nó nối con
người.
Sau
19 ngày, điều gì còn ở lại?
Nếu tách nhỏ hành trình AU901.19, có
thể thấy rất nhiều điểm nổi bật: Bendigo, Central Deborah, Great Stupa, Pink
Lake, Hahndorf, Adelaide, Monarto, Robe, Blue Lake, Deep Blue Hot Springs,
Great Ocean Road, Melbourne, Spirit of Tasmania, Launceston, Mount Field, Port
Arthur, Tasman Peninsula, Hobart.
Nhưng nếu nhìn toàn bộ, điểm đáng
giá nhất không nằm ở danh sách ấy.
Nó nằm ở sự chuyển hóa.
Từ xe SUV trên đại lục sang RV trên
đảo.
Từ thành phố vàng Bendigo sang rừng nguyên sinh Mount Field.
Từ bờ biển Great Ocean Road sang eo biển Bass.
Từ khách sạn 4 sao sang campsite dưới trời sao.
Từ chợ Adelaide đông vui sang Port Arthur trầm mặc.
Từ khoáng nóng Warrnambool sang gió lạnh trên đỉnh Mount Wellington.
Chuyến đi này không cố giữ một màu
cảm xúc. Nó đi qua nhiều trạng thái. Có ngày sang. Có ngày bụi. Có ngày lịch
sử. Có ngày thiên nhiên. Có ngày rất vui. Có ngày rất lặng. Có ngày đoàn ăn
uống rôm rả bên RV. Có ngày mỗi người chỉ muốn đứng một mình trước biển.
Và chính sự không đều ấy làm nó
thật.
Tasmania không dành cho kiểu du lịch
chỉ muốn lướt qua vài biểu tượng. Đảo này hợp với người chịu đi chậm, chịu nhìn
kỹ, chịu ngủ giữa thiên nhiên, chịu đổi sự tiện nghi quen thuộc lấy một đêm
campsite đáng nhớ. Còn tuyến Melbourne – Adelaide trước đó giống như phần dạo
đầu rộng lớn, giúp người đi hiểu thêm một nước Úc khác trước khi bước vào đảo
ngọc.
Khi chuyến bay từ Hobart rời
Tasmania, có thể bạn sẽ không nhớ chính xác từng mốc ngày. Nhưng bạn sẽ nhớ cảm
giác mở cửa RV buổi sáng. Nhớ mùi cà phê ở campsite. Nhớ tiếng sóng ở Port
Arthur. Nhớ màu xanh của Blue Lake. Nhớ gió ở Twelve Apostles. Nhớ những luống
dâu ở Westerway. Nhớ vị hàu ở Dunalley. Nhớ thành phố Hobart nằm dưới mây từ
đỉnh Kunanyi.
Và rất có thể, bạn sẽ nhớ khoảnh
khắc bình minh trên Spirit of Tasmania – khi cả hành trình đảo ngọc mới chỉ bắt
đầu, nhưng trong lòng đã biết: đây sẽ không phải một chuyến đi bình thường.




